Cao Thoại Châu
Gửi mộng quê nhà
* Tặng Vàng Mít
Không ai tiễn con ở bến sông này
Con đò dọc đưa con rời quê mẹ
Đường vời vợi nuốt bàn chân nhỏ bé
Hạnh phúc đâu dành cho kẻ lưu vong
Có thể nào quên chiều hiu quạnh đó
Nước mắt lưng tròng con bỏ ra đi
Đi và không còn lối quay về
Cơn gió thổi người đi biền biệt
Quê nhà mình có mùa gió bấc
Chăn đơn không ấm được bao giờ
Tấm vải mỏng đắp hờ đắp tạm
Ấm thế nào khi dao cắt trên da
Quê nhà mình bờ tre khóm trúc
Gai sắc nào cũng kiêng nể đôi chân
Quê mẹ ơi, gai xứ người độc lắm
Đâm một lần đau đến trăm năm
Mộng hồn về tìm lại gió đông
Úp mặt xuống quê nhà mộng ơi đừng là mộng ảo
Gai cỏ sắc làm cho chảy máu
Giọt máu thành đồ lễ gửi quê hương
29-1-2012


0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét