Sớm mai buồn ngơ ngác giữa quê hương
Tôi đang đi trên đất nước mình
Đất nước tôi đi từ ngày chập chững
Chưa một lần dù chỉ là xa tạm
Máu thịt này sao có thể xa nhau
Khi chông chênh vịn lấy vài cầu
Cầu ván hay cầu tre lắt lẻo
Lại nghĩ một thời niên thiếu
Lắt lẻo gập ghềnh mẹ dắt con đi
Qua khỏi cầu mẹ đi một ngả
Đường đời buồn hai ngả chia đôi
Và bất ngờ thấy mặn trên môi
Lệ đôi dòng thực ra chỉ là mắt mẹ!
Tôi đang đi trên đất nước này
Qua biết bao nhiêu cây cầu khỉ
Đã đành nghèo với những cây cầu đó
Và mỗi lần đôi mắt cứ rưng rưng
Thành phố tôi những dáng cây buồn
Chiều nhạt nắng bóng dài chếnh choáng
Như người say biết khi nào tỉnh
Và khi nào thoát khỏi cơn say
Cơn say dài muốn rụng tay chân
Nghe trong gió lời ru thoang thoảng
Nghe rõ trong hoàng hôn chạng vạng
Bồ kết từ tóc mẹ hãy còn vương
Tôi đang đi trên những con đường
Con đường mẹ đi không trở lại
Mở ra từ ngày xa xưa ấy
Đến bây giờ vẫn đợi một bàn chân
Và tôi đi trên những loanh quanh
Con kiến vàng đi trên miệng chén
Nào ai biết đâu là điểm hẹn
Sớm mai buồn ngơ ngác giữa quê hương
30-1-2012




0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét