Thứ năm, ngày 26 tháng một năm 2012

* Thơ CTC: Thơ ta ơi, hãy là thơ rất đực!



Cao Thoại châu
Thơ ta ơi, hãy là thơ rất đực!



Tình ái là chi mà phải tới hai người
Dù mỏng manh không hơn tờ giấy
Ta lên rừng làm con suối đực
Đóng cửa rừng không cho nước về xuôi

Thà lên rừng làm viên sỏi đực
Mượn mưa rừng xuống suối rong chơi
Nhủ mình xa những viên sỏi cái
Bung hết đau thương bung hết ngậm ngùi

Bầu bạn với hương rừng và gió
Đưa ta đi phiêu lãng lá cây rừng
Trong yên tĩnh của ngày sáng thế
Thuở đất trời còn đực rất tinh nguyên

Về với thuở chưa có người giống cái
Thượng đế cũng là giống đực như ta
Chưa có yêu nghĩa là chưa vụng dại
Tinh khôi chưa khao khát một quê nhà

Rừng có những con nai rất đực
Không muộn phiền ngơ ngác đêm trăng
Cỏ đực rất xanh mọc bên bờ suối
Xanh thơm chi cho nhan nhản tình buồn

Xung quanh đây toàn thơ giống cái
Ta lên rừng tìm thơ đực trên non
Chữ trắng phau trông như viên cuội
Và ta nghe hạnh phúc trong lòng

Thơ ta ơi gieo những vần rất đực
Buồn vương cần thiết nữa mà chi
Giải tâm sự khỏi vòng oan khuất
Thơ đực ta ơi, hãy đợi ta về!
28-1-2012
 
 
 

3 nhận xét:

  1. Bài thơ ý thật lạ, nhưng có lẽ hơi chua chát chăng?

    Trả lờiXóa
  2. Cao Thọai ChâuJan 26, 2012 03:25 PM

    Rằng thưa lạ chứ không chua/ Cũng không chát ngắt, rằng thưa rất tình.

    Trả lờiXóa
  3. Thơ mà cũng có thơ đực và thơ cái! Không hiểu nhà thơ có phải là người đầu tiên và duy nhất trải nghiệm điều này. Bài thơ vừa hay vừa lạ.

    Trả lờiXóa