Thứ Bảy, ngày 08 tháng 9 năm 2012

* Thơ CTC: Thư gửi ông Viên Linh




Cao Thoại Châu
Thư gửi ông Viên Linh


Xa nhau tất thảy vì mệnh nước
Bởi ai người muốn sống tha phương
Mệnh nước hóa mệnh người ông nhỉ
Ai cũng thành người thiếu quê hương

Leo trèo lên mạng thấy thơ ông
Thấy đó mà tôi không có đọc
Bởi tôi đã khô dòng nước mắt
Cạn mất rồi những phút bi hoan

Ông bây giờ thành hơi béo bự
Tóc đôi vùng đã trắng hoa râm
Hoa xứ người cài lên mái tóc
Một hành lang rộng vây sầu Phượng Liên?

Báo một tin có khi không muốn báo
Sách, thơ ông cháy rụi hóa tro tàn
Như một buổi hỏa thiêu Hồng Lô tự
Đốt sách lòng tôi đau như đốt cả giang sơn

Đi phố nhỏ là tôi xuôi vạn lý
Tiếc không nhìn thấy đá vọng phu
Ngồi quán nhìn cà phê rơi từng giọt
Như máu giang hồ rơi chốn biên cương

Khi hứng trong lòng tôi lại làm thơ
Cái sự thơ tôi còn khỏe lắm
Những sự khác cũng chưa sầu thảm
Làm thơ là nhớ đến Khởi Hành

Ông ơi, làm thơ là làm chim báo bão
Trên núi non cây cối thì buồn
Đá ở không hàng muôn ngàn năm
Đời dài - ngắn sao ông im lặng?
8-9-2012
---------- 
Nghiêng là thơ Viên Linh 



1 nhận xét:

  1. bài thơ hay quá. Bạn của hai người

    Trả lờiXóa