Thứ tư, ngày 10 tháng hai năm 2010

& CHÀO NGÀY MỚI : Con Misa đã chết


Mấy hôm nay thời gian như đứng chựng lại giống một dòng sông vào mùa đóng băng. Lòng vừa buồn vừa ân hận, cứ thấy mình ác thế nào. Nguyên buổi trưa thao thức không sao nhắm mắt được, lòng thì cứ bâng khuâng một nỗi niềm ân hận.Dù tự nhủ thế nào thì vẫn vẫn thấy đó là một sự dàn xếp không yên.Mấy ngày đã qua vẫn không lấy lại được bình thản.
Con Misa đã chết, đúng ra là mình đã đưa nó vào cái chết trái với vẫn tự nhủ khi nó già và từ trần sẽ chôn cất nó tử tế.Một con chó là một sinh linh vì vậy nó phải được sống trọn kiếp và mồ yên mả đẹp như mọi sinh linh khác, nhưng không hiểu sao mình lại có một quyết định thiếu đúng đắn trở thành bản án tử hình cho nó. Hai đứa con gái có gia đình, nhà còn lại mình và con Misa, không hiểu có phải vì cô đơn mà bỗng nhiên con chó trở nên cáu kỉnh? Đứa cháu nội lũm chũm biết đi hay la cà đến gần nó, mỗi khi nó đang ăn mà con cháu đến gần thế nào nó cũng tỏ thái độ gay gắt. Con cháu thương Misa nhưng tình thương không được hiểu ra. Và thế là mình sợ có lúc người lớn vốn đã ít trong cái nhà này lơ là một chút là con cháu sẽ bị cắn. Cha mẹ con cháu tất nhiên không muốn có con Misa trong nhà, phân vân mãi rồi mình cũng bằng lòng để chúng nó cho con Misa đi. Biết trước nhưng khi về nghe báo tin con Misa đã rời khỏi nhà, nơi nó sống đã 10 năm, lòng vẫn bùi ngùi ân hận.Giờ thì Misa đã bị người ta ăn thịt, cái số nó không được chết theo quy luật sinh học dù nó rất có nghĩa. Misa là con chó , không phải chó má mà là một con chó! Con người tất nhiên không phải con chó nhưng nhiều khi đối với nhau thật chó má!

*Thơ Cao Thoại Châu : Đợi biển

Cao Thoại Châu
Đợi biển


Em nghe buồn trên ngọn sầu đông
Hiu hắt bốn mùa tuyết trắng
Người thủy thủ sau ngày đi biển
Đang trên đường tìm kiếm vầng trăng

Và em ơi, chỉ thấy gió trên đường
Đâu phải nước mà rửa trôi vô vọng
Tôi đứng vùi chân trong cát nóng
Đợi cơn triều buông thả nỗi hân hoan

Bãi chơ vơ bởi cơn triều đã rút
Tôi một mình giữa ốc và ốc
Sự hân hoan cùng cực bình yên
Đốm lửa hoang bùng thổi sáng lên dần

Xin một lần đóng giả vai em
Tự thu xếp nỗi sầu vô hạn
Có thể tôi đã tan thành sóng
Giữa vô cùng lên tiếng gọi, em ơi!

Thứ ba, ngày 09 tháng hai năm 2010

*Thơ Cao Thoại Châu : Chạnh nhớ quê nhà

Cao Thoại Châu
Nụ hồng bé con


Tôi còn một chút tay không
Em còn mấy độ tuổi hồng chưa qua
Con tàu và những sân ga
Mây chiều quê nội mưa nhoà bóng sân

Vàng hoa về với mùa xuân

Tôi ngồi tôi đợi bâng khuâng bóng mình
Bao nhiêu con nước qua ghềnh
Chỉ mang theo một con thuyền về không

Vườn tôi có một bông hồng

Bông hồng chỉ đẹp mà không nói gì
Giữa lòng cơn bão đi qua
Mưa rơi như muốn xóa nhòa thân tôi

Mưa rơi thì mặc mưa rơi
Mưa không làm ướt những lời tôi thương
Xòe bàn tay ra đi em
Cho tôi thả một chút hương thật nồng

Mùa xuân không có nụ hồng
Lấy chi mà hiểu tấm lòng tôi thương

1994-2009

Ấm lửa quê nhà


Sương trắng quê người năm cùng tháng tận
Ngày lang thang đêm xuống cực vô ngần
Trái tim thắp lên thành ánh sáng
Ngày làm mặt trời đêm xuống giả con trăng

Đường phố ơi chiều nay hoa tuyết
Rợp trời bay tê cóng bước xa nhà
Có cơn đau xé từng khúc ruột
Ai hiểu lòng thương tưởng đứa con xa

Đất đâu phải nơi nào cũng thế
Gió đồng thơm khác gió kinh thành
Đêm đêm về cầu thang gác trọ
Kẻ xa nhà cháy khát nước sông trong

Từng ấy năm ngậm ngải tìm trầm
Và bao đêm nghe rùa kêu đá nổi
Trăm giây phút ngoái đầu trở lại
Thương vô cùng sợi khói quê hương

Từng phút từng giây dài ra đằng đẵng
Ta đi tìm không thấy cả trong mơ
Trong khổ tận thành đứa con bé bỏng
Được hân hoan úp mặt xuống quê nhà

Là đất trời hóa thành da thịt
Là hương trong da diết tấm thân người
Là những phút những giây dài nhất
Ngày vô cùng hạnh phúc đứa con rơi

Thứ hai, ngày 08 tháng hai năm 2010

&CHÀO NGÀY MỚI : Món nợ biết trả cho ai



Sáng sớm anh bạn gọi đi uống cà phê. Đổi quán rồi, chỗ này yên tĩnh hơn, cà phê lại có phần ngon hơn.Và chỗ này ngồi không hiểu sao lại có thể gây sốc cho một số con mắt.Thì cũng có sao khi phải trêu ngươi một số người, thế là cho họ thêm sức để đố kỵ mà lẽ ra họ phải tưởng tượng và thổi phồng cho tốn công.Ta hay trêu ngươi người khác cũng là cá tính của ta, chẳng có sao cả. Nhớ hồi xưa trêu tức gã ô trưởng khiến anh ta phát sùng lên và nhận phát sùng lại nhiều hơn của một tội đồ.
Vội vã phóng xe ra khỏi nhà không nhớ là đã thay áo, trong túi không một đồng, cà phê có bạn lo nhưng vẫn thấy làm sao ấy khi uống mà không trả tiền cover như thói quen.Cà phê làm cho hưng phấn, tàn cuộc phóng xe về, trên đường thấy một người phụ nữ trung niên dắt hai đứa con, cả ba đều cũ như không thể cũ hơn.Chị ta dừng ta lại xin tiền.Nhìn cả ba thấy đúng là họ đang cần một chút cho bữa trưa, không nghe người đàn bà kể khổ như những người ăn xin khác nên lòng cũng xúc động. Bèn nhớ túi trống không, nói với chị ấy chờ một lát sẽ quay lại. Về nhà lục được mấy gói mì mang ra kèm theo hai chục đồng. Nhưng ba con người cũ kỹ không còn ở đó như lời hẹn, ngơ ngác rà xe tìm hòai không thấy. Chỉ mới chút xíu thời gian mà họ biến đi đâu nhanh không ngờ.Lòng vòng xe tìm gấn nửa giờ vẫn bóng chim tăm cá. Lạ thật!
Người đàn bà khốn khổ, tôi còn nợ chị một thứ mà không trao được lòng tôi cứ áy náy và ngạc nhiên, áy náy vì nếu có những thứ tôi trao mẹ con chị có thể có một chút vui và một bữa tạm yên, ngạc nhiên vì mẹ con chị biến đi đâu nhanh như một bóng ma, hay tất cả chỉ là cơn mê hoảng buổi sáng của tôi? Chắc là khi bỏ đi chị lại nghĩ sẽ không có chuyện một người lạ quay trở lại như đã hẹn.Ở vào hoàn cảnh người phụ nữ này cũng thật khó tin vào một lời hứa, nhưng không lẽ người ta đều cuội và đều không còn tin vào người khác nữa sao? Sự khốn khổ có sức bào mòn đến như thế? Lòng tin trở thành vật bị phản bội đến độ tan nát không còn gì nữa cả? Tôi còn nợ chị, người phụ nữ khốn khó, tôi còn nợ nhưng biết trả cho ai bây giờ? Không phải nợ một bữa ăn trưa quá ư đạm bạc- thứ mà một thời tôi khát khao thầm kín đến đỏ con mắt- mà là nợ một chút niềm tin, thứ này tôi nghĩ chị cũng rất cần như mấy gói mì và mấy chục đồng.Làm cho chị thất vọng, tôi day dứt lắm vì như thế tôi lại làm tăng thêm ý nghĩ của một người là không còn có thể tin ai.

*Thơ Cao Thoại Châu : Trầm tư thời phát vãng


Cao Thoại Châu
Trầm tư thời phát vãng

Khi nắng ngoài đường đã bớt hanh
Và giả như lòng cũng bớt cơn buồn
Giả như có một cơn gió sớm
Mọi điều gì đó cũng rung rinh

Đừng bao giờ thảng hoặc có đôi khi
Trở lại với nơi nào đã ở
Với nơi nào đó đã ra đi
Tìm chút bình yên còn rơi rớt

Hương của những lòai hoa dại
Trái của những cây không ai trồng
Mọc lên từ hạt của loài chim
Lãng đãng bay qua làm rớt xuống

Khi trong sương phảng phất mùi thơm
Ai đi qua gửi lại cho giữ giùm
Có chút hương đời cũng bình yên
Vững vàng thêm cõi sống

Ai đi qua gửi lại cô đơn
Bắt một người giữ hộ
Khi cô đơn lớn lên
Thành loài cây có gai rất sắc

Và khi trái cuối cùng
Sà xuống một cành nặng trĩu
Lúc bấy giờ trời đã hoàng hôn
Chập choạng trong căn nhà phát vãng

Người lưu đày nghe tiếng tù và hú
Nhìn lên tường nhìn ra ngoài cửa sổ
Lúc bấy giờ là hết
Ngày lạnh lùng trong chốn lưu vong
7-2-10

Chủ nhật, ngày 07 tháng hai năm 2010

& CHÀO NGÀY MỚI : Nồi nước lá tắm cuối năm


Khoảng thời gian này, những ngày còn bé ở nhà quê thường được tắm như là tắm tất niên bằng một thứ nước nấu với nhiều thứ lá. Là tre, lá ngò rí, quả táo ( và gì nữa thì không nhớ nổi) mà sau này mới biết tác dụng của chúng như một thứ thuốc ngòai da, làm dãn mạch máu giúp điều hòa tuần hòan…Ngày ấy người lớn thường nói tắm thứ nước này như một sự tẩy rửa những gì ô uế của năm cũ để chuẩn bị đón một năm mới cho thân xác và linh hồn được trong sạch. Chuyện xa rồi nhưng cứ mỗi dịp nghe ngòai phố chộn rộn vào những ngày cuối năm lại thấy bâng khuâng tiêng tiếc một cái gì- những cái gì- nhỏ bé mà thấm một cảm giác kỳ lạ. Lại nhớ ngày ấy tắm ao chùa, ao đình, tắm sông mới thú vị và tinh khiết làm sao. Còn bây giờ, ao chùa chỉ còn là một cái chậu, thậm chí là cái lavabo, con sông quê thành cái ống âm vào tường chỉ ló ra có cái vòi hoặc cái bông sen, tắm mà cứ tưởng đứng dưới trời mưa thay vì được hụp lặn thuở nào. Và có thế mới tập lội bằng con chuồn chuồn cắn rốn thay cho vác cái phao cao su trong hồ bơi khá bẩn thỉu, làm cho tắm không còn là phút riêng tư giữa mọt lũ vài đứa trẻ với nhau.
Mới đây có cái ông tiến sĩ gì đó nói vụ một số người cướp hoa trong lễ hội hoa ngày tết là những người mang thứ văn hóa nhà quê vào thành thị! Đọc ông ấy, muốn chửi thề một cái! Tại sao cái gì cặn bã của thành thị đếu gán cho nhà quê? Ngày trước, biếm họa của tờ Phong Hóa lấy hai nhân vật Lý Tóet, Xã Xệ làm biểu tượng cho lạc hậu, thế cũng là một thứ bất công và tàn nhẫn. Một vài cái lạc hậu của nhà quê lại rất đáng yêu dù cần vượt qua nó trong dòng tiến hóa chung. Chính cái sự mới đỏ da thắm thịt khi ngồi vào một chiếc ghế nào đó, đi mỗi bước là mỗi bước xe con, ở và làm việc trong phòng máy lạnh…mà đã quay lưng trề môi mà thực chất là muốn tỏ dấu mình…văn minh, đấy là thậm lạc hậu đến mức vong bản. Mang một thứ ngoại lai tháp vào đời sống rồi tung hô nó, là một dạng nô lệ tinh thần. Chê và đổ hành vi trộm cắp của thị dân là văn hóa từ nhà quê nhập vào, nhưng có biết văn minh đô thị thiếu gì dạng ăn cắp khoa học, tinh vi và trơ trẽn. Nhà quê nói “Một người làm đĩ xấu danh cả làng” còn văn hóa đô thị nhan nhản những tên ắn cắp leo lẻo chối bai bải và cũng chẳng thấy hổ thẹn gì trước những người quen và, độc địa thay, những người quen chẳng còn ai thấy xấu hổ lây vì đã là thân nhân của kẻ cắp.
Ta không phải người quá nặng lòng với nhà quê, nhưng ta thương nó mà không bao giờ nhập nhằng văn hóa nông thôn đồng nghĩa với những thói xấu tràn lan ở đô thị.Tình hòai hương chỉ là một phần của con người ta, tắm vòi hoa sen ta thấy tiện lợi hơn nhưng lòng ta vẫn xao xuyến mỗi khi nhớ cái ao chùa trong vắt của làng ta. Đón tết thành phố lòng ta vẫn nao nao nhớ những ngày thơ ấu ở một làng quê ven biến.

*Thơ Cao Thoại Châu : Và một ngày tan rã chuyến xe chung



Cao Thoại Châu
Và một ngày tan rã chuyến xe chung

Chuyến xe dài bao nhiêu cây số
Hai bên đường lúa mạ đương xanh
Lòng bỗng gợn lên điều gì đó
Giả sử có buồn cũng rất mong manh

Chuyến xe đang đi vào thành phố
Rước nhau lên đời cứ thanh xuân
Xe rung lên những niềm trông đợi
Yêu đường xa từ chối chuyến đi gần

Chuyến xe dài bao nhiêu cây số
Biết có lòng em đi với lòng tôi ?
Gập ghềnh trên con đường loang lổ
Tiếng máy rung theo nhịp trái tim người

Xe đi qua những miếu ven đường
Ghi dấu những chuyến đi phát vãng
Cơn đau ấy cũng mau thành kỷ niệm
Miếu bạc màu dưới bụi thời gian

Và xe đi qua những cột đèn
Trên dây cáp có bầy chim di trú
Sự thông minh báo một mùa xuân
Cho tôi đến kiếm tìm nơi đậu

Đường dài bao nhiêu mà lòng tôi vẫn thiếu
Cánh chim bao giờ thấy đủ không gian
Không hài lòng với một con sông
Đôi bờ ấy làm tội tình thân cá

Xe chạy qua phố chợ ven đường
Những sạp rau xanh rờn buổi sáng
Bỗng lóe lên đôi điều hy vọng
Xanh rờn như những mớ rau xanh

Xe chở tôi đi vào thành phố
Đan chéo lòng người sau chuyến đi xa
Lúc này đây có nhiều bụi khói
Thân run lên và đôi mắt cay sè

Chuyến xe ơi, cuối bến xe về
Có hành khách xuống như lỡ độ
Hai tay không mang theo hành lý
Thiếu đường dài ngơ ngác chuyến ra đi
Sài Gòn 6-2-10

Thứ bảy, ngày 06 tháng hai năm 2010

*Thơ Cao Thoại Châu: Sơ yếu lý lịch của cô ấy

Cao Thoại Châu
Sơ yếu lý lịch đời cô ấy

Đầu mùa đông cô ấy đi lấy chồng
Lúc bấy giờ rất nhiều sương khói
Sương khói vật vờ trên đỉnh núi
Sương thành rêu trên dốc trên sườn

Còn dưới kia sương trắng đại ngàn
Những con sông nằm im như bị đắp
Phải thật nhiều sương bởi cô ấy buồn
Vừa chôn mối tình cỏ chưa kịp mọc

Mùa hạ bừng lên thiêu đốt tâm can
Lòng cô ấy lạnh run đêm sa mạc
Mọi người nói cô ấy đang hạnh phúc
Nhớ thương từng sợi khói đầu đông

Sương đầu đông thật không dễ chịu
Cô ấy lặng lòng quần quật gió sang hè
Ở một nơi nào trong ký ức
Có túp lều không phiên liếp che

Mùa thu khi mây xám quay về
Mang theo những hương rừng vị biển
Sóng, sóng và sóng
Vỗ trong lòng tan tác lúc đêm khuya

Mùa thu in sắc lá thu vàng
Trong cô ấy một chuyến đò ngang
Cắm neo giữa dòng đợi khách
Chưa người nào tập kết ra sông

Đất trời nợ cô ấy mùa xuân
Nợ mùa xuân đất trời không trả
Có một loài hoa cải vàng như lụa
Trên lối cô ấy về vẫn mọc quanh năm

Cô ấy theo chồng làm chấn động dương gian
Dưới cõi âm cũng lan truyền chấn động
Linh hồn người lang thang vất vưởng
Ngẩn ngơ vì cô ấy đã theo chồng
12-12-2009

Thứ sáu, ngày 05 tháng hai năm 2010

*Thơ Cao Thoại Châu : Nhớ bạn chiều cuối năm


Cao Thoại Châu
Nhớ bạn chiều cuối năm

Năm hết rồi, hết, tri âm ơi
Bao nhiêu tờ lịch bấy nhiêu ngày
Giấy mực vô tri mà nhạy cảm
Hiểu lòng ta khốn quẫn khôn nguôi

Nửa ta buồn một nửa ta vui
Đời vẫn thế buồn vui lẫn lộn
Trong cõi vô biên gửi nhớ cho người
Đời tan tác ta gom từng mảnh vụn

Tri âm ơi, người rất thông minh
Đôi mắt ấy giấu ta điều chi thế
Dành sẵn cho ta vài bông huệ
Ngày ta về với nghĩa trang xanh

Tri âm ơi, trong cõi yên bình
Người khuấy động hồn ta một thuở
Lùa vào tim ta cơn rét dữ
Tê cả lòng giữa buổi tàn đông

Tri âm ơi, còn chiếc ly không
Ta một thân không người đối ẩm
Bắt chước giang hồ nghiêng bình mà uống
Dốc cạn hồn ta chiều cuối năm

Năm hết rồi ta lại nhớ tri âm
Mấy ai hiểu lòng ta quặn thắt
Chiều nhiệt đới tìm đâu ra gió bấc
Đủ đương đầu với cái lạnh bên trong?

Thứ năm, ngày 04 tháng hai năm 2010

*Thơ cao Thoại Châu : Lời cầu nguyện cho hạt sương



Cao Thoại Châu
Lời cầu nguyện cho hạt sương

Hỡi em là con chim nhỏ của núi rừng
Là sóng từ con sông có mùa thu rơi xuống
Là cánh hoa Mua trên sườn đồi
Gom cả lại hồn tôi thành một đất nước

Cho tôi làm nông phu vác cuốc ra đồng
Xẻ con mương dẫn nước vào ruộng
Cùng với gió và niềm tin
Lúa tôi lên một màu xanh thẳm

Lát cuốc tôi bổ xuống đất này
Thanh bình như nhịp tim bình thản
Cần mẫn dưới ánh mặt trời
Và bóng trăng trong đôi mắt

Hỡi em, là cơn gió thổi theo mùa
Khi mùa đông em cho tôi áo ấm
Mùa hè sang xua đi những oi nồng
Và mùa thu thảo nguyên xanh ngút mắt

Là nông phu của đất nước này
Cầm cày như đường gươm sáng loáng
Ngày sang ngày tôi sống thật hiền
Vác cuốc ra đồng tắm nắng

Hỡi em buổi sáng là giọt sương
Hương lúa non trong buổi chiều
Đêm tàn đông bập bùng mái bếp
Lửa thơm lừng rơm rạ mới hong khô

Hỡi em sự bình an vì sao tôi không có
Những đau buồn em để lại lúc ra đi
Ra đồng vào một ngày nắng gắt
Mặt trời đâu tôi chỉ thấy một mình

Hỡi em, giọt sương trong như tiếng hát
Bây giờ gió thổi đi phương nào
Tôi chỉ mong sương đừng rơi xuống
Mặt đất buồn sương cứ ở trên cao

Và hỡi em, ở nơi nào xa thẳm
Tiếng kinh chiều có lẫn cả lời tôi
Tan trong gió tan theo ngày tháng
Tiếng ve kêu hoang dại dưới chân đồi
3-2-10