Thứ Năm, ngày 24 tháng 4 năm 2014

Thơ CTC: Vắng em rồi còn lại nửa quê hương



Cao Thoại Châu
VẮNG EM RỒI CÒN LẠI NỬA QUÊ HƯƠNG


Vắng em rồi còn nửa quê hương
Gió không đủ cho cành côi cút
Biết rằng chim đã bay biển Bắc
Sao còn hướng mắt dõi về Đông

Khi nhớ thương dõi mắt đi tìm
Đâu biết gì đến phương hướng nữa
Chỉ một phương thôi cũng đủ
Phương nào không có bóng hình em

Xuống miệt biển hỏi thăm lũ sóng
Sóng thì không có tuổi bao giờ
Kệ những lần bão tố đi qua
Sóng vẫn nhớ nơi nào em ở

Và không quên hỏi thăm tôm cá
Rộn ràng quẫy đạp nước khe sâu
Sợ mảng vui cá tôm nhắc nhở
Giữa mịt mùng là cuộc kiếm tìm nhau

Quê nhà chiều nay còn một nửa
Bóng liêu xiêu đổ xuống thật dài
Nắng thì vẫn vô tình như mọi lúc
Thật nhiều sao nắm được trong tay!

Phòng lại không đóng cửa đêm nay
Đêm mai và những đêm sau nữa
Sẽ rót sẵn hai ly nước đầy
Hy vọng thấy mắt em trong đó

Quê nhà còn lại có mình anh
Bảo sao gió cũng như ngừng thổi
Bảo sao lá thở trên cây cối
Nghe đau như một tiếng thở dài!
24-4-2014



* CTC : Đi bụi... thật !

Quà Vàm Cống chạnh nhớ ngày nào

Rạch Giá, thương hải biến vi tang điền !


Hạnh phúc ta nằm xưa là chỗ của cá tôm 







Biển ở sau lưng, phía trước là...


ĐI BITHẬT!
Tháng Ba là tháng xui xẻo rối loạn vì hai chuyến đi hụt. Thoạt là đi Huế, phút chót hoàng thành không đón quân vương hồi loan, bèn đi Hà Tiên, tính toán đến từng sợi tóc cuối cùng hụt vẫn hụt. Tưởng là sẽ bỏ đứt cái máu giang hồ vặt nhưng tháng Tư không phải là tháng trước nó. May mắn đến vào giờ thứ 25 có cộng thêm vài “thủ tục”…
     11 ngày “đi” nhiều chuyến hơn thực tế. Thoạt đầu là SG - Hà Tiên, sau đổi thành SG - Phú Quốc, trước khởi hành 1 ngày cuộc hành trình quay ngoắt thành hướng SG - Mũi Né. Hai “thằng” ngụ trong một khách sạn tìm trước trên mạng, khi đến thấy cái mặt nó cũng sáng sủa nhất là thấy biển ngay dưới chân. Phòng sạch sẽ và là một cái phòng cổ lai hi so với giá thuê : không có điện thoại, tủ lạnh trống trơn khách phải tự mua nước đem vào đó, muốn gì cứ phải lội xuống bàn lễ tân mà cái cô ở đó sầu muộn chưa ra khỏi mùa đông nguyên thủy, mấy người phục vụ thì không chuyên nghiệp… một khách sạn bao cấp lạc trong thời buổi công nghiệp không khói. Hơi oán trách sự bất cập khó hiểu của cái gọi là khách sạn này, qua một đêm quyết định quay về SG tìm hướng khác.
      Trên chuyến xe rời Mũi Né cái xui xẻo vẫn chưa buông tha. Hai cha con nhà nọ nằm ghế tầng trên không hiểu sao bỏ xuống ngồi bệt trên sàn xe ngay cạnh kẻ đang “chạy trốn”. Một mùi lạ càng lúc càng “sực nức” mà không biết cái nguồn là người cha hay đứa bé khoảng 5 tuổi kia? Họ là người châu Á lam lũ nói với nhau bằng tiếng nước ngoài hình như Malaysia gì đó và họ không biết đang gieo “thảm họa môi trường” cho người bên cạnh! Chắc là bạn đồng hành ăn cái gì đó và bị Tào Táo đuổi làm cho kẻ đồng hành tốn biết bao nhiêu là dầu gió để có thể tồn tại trong…sự ngao ngán trên từng ấy cây số! Người cha hay thằng bé là một ẩn số!
     Tới SG suýt nữa thì hai “thằng” chia tay nhau do một sự hiểu lầm. Cuối cùng đi Rạch Giá để từ đó có thể lội ra Phú Quốc hay Hà Tiên, lòng như gắn với biển, biển và biển, không biết vì sao. Có thể là khi phải sống tù túng dù là cái tù túng của một quân vương hay của người lính canh ngồi trên chuồng cu thấy trong thời chinh chiến, người ta chỉ còn biết khát khao một tấm lòng rộng mở. Biển là một tấm lòng mang tính cứu rỗi ngàn đời không lạnh lẽo như thế!
      Nằm dài trên xe về Rạch Giá, nơi vừa rời chân mới hơn 2 tuần, xe đi qua những vùng xanh sống động không xác xơ cằn cỗi như con đường ra vào Phan Thiết. Xe dừng ở chỗ ăn, một nhà hàng dã chiến mà tươm tất với thật nhiều thứ, sạch sẽ ngăn nắp nhưng tiếc không đủ thì giờ để ăn vì chỉ có 20 phút. Người kia kêu phở, mình ăn một cái bánh bao khá hoành tráng, kêu thêm dĩa cơm chiên Dương Châu vì trông người bàn bên ăn màu vàng rất bắt mắt, uống một ly cà phê đá nữa, cảm thấy dáng đi hơi khệnh khạng như đàn bà có thai. Trở lại phà Vàm Cống, nơi ngày xưa gã thanh niên mới vào đời một đêm ứa nước mắt rời phà ôm hành trang lên núi sau một vụ tai nạn nghề nghiệp lớn tai tiếng tưởng có thể chết đuối dưới dòng sông Hậu. Qua đây có lẽ là lần cuối vì bến phà đang đi vào dĩ vãng nhường chỗ cho một cây cầu bắc qua nỗi hoài niệm vĩnh viễn!
      Rạch Giá có duyên sao đó mà không cho đi tiếp. Chiều uống cà phê ở một quán thiết kế kiểu Tây, rộng và thoáng và rất U Minh là…muỗi! Nó khôn, không bay vo ve mà chui gầm bàn đánh du kích cho đến phải nhanh chân chạy qua quán hải sản. Những chiếc càng con chi giống con cua rang me, mực chiên dòn, mực có thai hấp gừng. Ngon, nhất là được nghe chủ quán đồng hương lưu lạc, chồng là giáo viên sớm ra đi để người đàn bà lại một mình nơi thiên nhai hải giác mưu sinh độ nhật với đám hải sản. 3 ngày ở một nơi chỉ định tá túc qua đêm, thấy người dân ai cũng tận tình, thân thiện chỉ đường cho hai kẻ đi lạc, cũng như lần trước, thấy đường vắng bóng cảnh sát kể cả khu đông đúc là bãi biển, nơi hơn 10 năm trước chưa hề có nó, khu lấn biển. Nhìn khung cảnh khang trang cứ nhớ thơ Tú Xương “Sông kia rày đã nên đồng…” trong cái bùi ngùi biển xanh nương dâu có một chút kiêu hãnh của người sống trên đất này!
      Trở lại SG sống nốt mấy ngày còn lại của chuỗi ngày có thể, hài lòng và bất mãn theo từng ngày như một thứ mê tín. Và sự nhiễu nhương của một ngày thường bắt đầu bằng ăn uống. Một hôm, sáng sớm hai “thằng” lội bộ đi qua một tiệm hủ tiếu ở đường Trương Định gần chợ Bến Thành thấy đó là của Tầu lại rất đông khách tin sẽ ngon, nhưng hủ tiếu chỉ đáng là cháu trăm đời xa lắc xa lơ của Mỹ Tho! Thì ra đám đông bu quanh chỉ là một bầy bò làm hại đến con nai tơ ! Xui này đẻ ra rủi khác, mua hai cái pâté chaud mang vào cà phê tổng thống thì bị con bé bán hàng lịch sự nói quy định ở đó là không mang thức ăn từ nơi khác tới! Cà phê tổng thống nằm trong dinh Độc lập chi mà biểu lộ sự thiếu tự tin trong cạnh tranh đầy tính phát xít về thương mại! Chưa hết, bạn mua 3 cái áo, người bán tính tiền xong mang về coi lại thì chỉ có 2 chiếc, lội bộ ra, chủ hàng nói chỉ bán có 2 áo! Tính tiền 3 bán 2, bất lương làm cho kinh doanh thành nơi thủ thế với nhau, đẩy lùi văn hóa mua sắm! Có một con bé răng khểnh hơi lém lỉnh bán nước mía với tấm bảng “Nước mía không lồ” và bạn uống của nó có lẽ…hết một vườn mía vì quá ngon!
    Tiễn H. lòng buồn rười rượi mà không thấy chút gì của câu thơ tiền bối Phan Khôi “Tiễn đưa nhau đi rồi / Con mắt còn có đuôi” . Nghĩ lại mình cũng là người có đọc, có coi phim về những cuộc chia ly và hiểu đó là một phần khó tránh của cuộc sống. Nhưng thấy những thứ nghe nhìn đó còn một khoảng cách so với thực tế của bản thân ngày chia tay với H. Thì ra mỗi cuộc chia tay đều là của hai con người cụ thể, khi vào trang sách, lên phim chúng đã được khách thể hóa và nhạt đi một phần, xa lạ một phần, là của ai chứ không phải của mình. Không có cuộc chia tay nói chung!
      Trời Sài Gòn nóng 35 độ vào ngày chia tay, con số không lớn nhưng thật oi nồng ngột ngạt. Nhận vơ đó là do chia tay mà ra! Cảm giác mệt lả khô khốc đeo miết, hành lý không nặng mà dáng đi liêu xiêu chệch choạng .
    Thằng” về nhà bên đó ngàn trùng xa cách và mệt nhọc bỏ “thằng” ở lại bên này chiều tay xách vali vai mang ba lô liêu xiêu đi trong ánh đèn đêm vừa thắp lên nghe chân mệt nhọc, nghe hồn cô quạnh chìm sâu từ từ như cục muối tan trong ly nước mặn chát cả lòng! Đôi mắt vẫn gây nhiễu nhương khi về lại nhà đòi một chuyến đi Sài Gòn lần nữa! Tình yêu trong con tim, ánh sáng trên đôi mắt!


Thứ Tư, ngày 23 tháng 4 năm 2014

* TẢN MẠN : Có không "trò ảo thuật" 34.000 tỉ ?



CÓ KHÔNG "TRÒ ẢO THUẬT" 34.000 TỈ ?
Trong những ngày thời tiết oi nồng nực nội, dư luận có thể nói là của toàn xã hội bỗng nhiên lại “nóng” lên tới dỉnh điểm khi một vị  thứ trưởng Bộ GD-ĐT, ông Nguyễn Vinh Hiển  phát ngôn  về số tiền trên 34.000 tỉ đồng để thực hiện viết chương trình và sách giáo khoa mới khiến nhiều người giật mình. Thứ trưởng Hiển khẳng định con số kinh phí trên đã được tính toán cụ thể, kỹ lưỡng! Vậy mà chỉ ít ngày sau, ở cuộc họp báo định kỳ, một vị khác ở Bộ lại cho rằng tiền viết chương trình - SGK “chỉ có 5.000 tỉ đồng”. Một ngày sau, cũng ông Hiển lại lên truyền hình khẳng định như đinh đóng cột là dự kiến chi 105 tỉ đồng cho khâu biên soạn chương trình - SGK.
       Câu chuyện trên 34.000 tỉ đồng biên soạn chương trình - SGK sau cùng đã được bộ trưởng Bộ GD-ĐT khẳng định trên đài truyền hình là “không có”, là sai sót của những người ở Bộ GD-ĐT khi phát ngôn tại cuộc họp Thường vụ Quốc hội và cuộc họp báo định kỳ của Bộ GD-ĐT. Như vậy, dư luận cũng phần nào bớt lo khi việc đem hàng chục ngàn tỉ tiêu xài lãng phí đã được chặn lại. Nhưng từ sự “nhấp nháy” của những con số nêu ra từ cùng một nguồn là lãnh đạo Bộ GD-ĐT lại làm cho mọi người thấy lo lắng nhiều hơn và lo theo một hướng khác có tầm quan trọng hơn…
     Đại diện cấp cao của Bộ GD-ĐT cung cấp cho báo chí những khoản tiền cụ thể về các khoản chi và cho biết họ có tính toán cụ thể, rõ ràng. Nhưng càng “cụ thể, rõ ràng” càng cho thấy những phi lý, điển hình là số tiền trang thiết bị dạy học lên tới trên 20.000 tỉ đồng. Bộ GD-ĐT cho rằng chỉ khái toán nhưng khoản nào cũng công bố con số khá lẻ như 910 tỉ đồng cho tổ chức dạy thử nghiệm, hay 8.150 tỉ đồng cho tổ chức dạy đại trà... Như vậy thì đâu phải khái toán mà phải là con số có tính toán hẳn hoi và lẽ thường là phải xin ý kiến theo quy trình mới có thể công bố. Điểm lại những phát ngôn gây sốc và mâu thuẫn nhau của Bộ GD-ĐT để thấy không chỉ làm việc tùy tiện mà Bộ GD-ĐT còn cố gắng để đối phó với dư luận.
     Trả lời trong chương trình “Dân hỏi - bộ trưởng trả lời” trên VTV1 tối 20-4, bộ trưởng khẳng định đây chỉ là con số của các nhóm nghiên cứu cung cấp! Nếu vậy thì “các nhóm nghiên cứu” đó quá sức tay mơ trong một vấn đề quá lớn, giao việc cho họ làm sao yên tâm! Vẫn theo Bộ trưởng, con số này chưa qua thẩm định của Bộ Tài chính, chưa xin ý kiến Ủy ban Văn hóa - giáo dục thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội, chưa trình Chính phủ nhưng lại công bố ở cuộc họp Thường vụ Quốc hội, rồi thông tin rộng rãi cho xã hội…Dường như đã có một “trò ảo thuật” trong các con số này! Ông Bộ trưởng Phạm Vũ Luận khẳng định: “Nếu cần phải có đến 34.000 tỉ đồng chỉ để biên soạn chương trình - SGK mới thì tôi cũng không đồng tình, cũng thấy là lãng phí, phi lý.”. Cần nói thêm, theo ông Bộ trưởng thì con số 34.000 tỉ đồng không có trong tờ trình và những hồ sơ liên quan mà Chính phủ gửi lên Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Vậy người công bố con số khủng đó có phải chịu trách nhiệm và chịu đến đâu về phát ngôn của mình?
     Giáo dục vốn có yêu cầu nghiêm túc, chính xác, thận trọng và nhất quán, nhưng nay đã rõ là các cấp lãnh đạo ngành đã bộc lộ tính tùy tiện, mâu thuẫn, tùy hứng trong một vấn đề lớn là viết lại chương trình và sách giáo khoa cho mấy chục triệu học sinh thì cũng không lạ gì khi chính ngành làm vơi mất uy tín của mình đồng nghĩa với sút giảm lòng tin của xã hội vào những người thầy!
    Điều quan trọng cực kỳ không phải chỉ ở những con số vênh nhau cực kỳ lớn mà ở chỗ liệu những cấp quản lý cấp cao ấy có năng lực tới đâu và có bất cập trong vấn đề cải cách nền giáo dục vốn đã có nhiều khuyết tật như mọi người đều thấy?

* Thơ CTC : Trời nóng quá thơ không thể đât tên

Cao Thoại Châu
TRỜI NÓNG QUÁ THƠ KHÔNG THỂ ĐẶT TÊN
  

Trời đất nóng như nung
Tìm ở đâu phút giây mát rượi
Anh không chờ không đợi
Bởi niềm vui ập tới bất ngờ

Và niềm vui là những cơn mơ
Còn thức làm sao biết được
Gió lang thang trên tầng cao nhất
Mặc vỉa hè cho những lá khô im

Đôi khi xa cả với tên mình
Những kỷ niệm tan ra thành cát sỏi
Là con cừu trong thảo nguyên xanh
Bóng đổ xuống vệt dài
Điêu linh em có biết

Ngồi một mình sợ căn nhà sập xuống
Đè chết giữa cô đơn
Thả xe ra đường
Sợ bít lối quay về lại
Anh vẫn thường như vậy đấy
Ngơ ngác tìm mình trong cõi sống cô đơn

23-4-2014

Thứ Ba, ngày 22 tháng 4 năm 2014

* Thơ CTC : Ta còn nguyên đó một cơn say

Cao Thoại Châu
TA CÒN NGUYÊN ĐÓ MỘT CƠN SAY


Ta còn một cơn say
Không đựng bằng ly cốc
Không phải rượu của những tiên ông
Cơn say đánh dấu  mình
Trong dòng đời tự chảy
Đánh dấu con chiên trên thảo nguyên 
Lang tháng mùa đồng khô cỏ cháy

Trái tim ta đâu phải cái bình đựng rượu
Nó chỉ đựng cơn say
Một mình em hiểu
Và nhâm nhi từng giọt hồn ta
Uống lấy đời nhau
Như cỏ cây uống lấy mặt trời
Mà sống

Ta còn một cơn say
Đựng đầy trong mắt
Em có say vào đời ta mà nghỉ
Cơn say dài đâu phải một đôi năm
Kể chi những nỗi sầu cay đắng
Những lần uống phải chiếc ly không!

Này em tỉnh dậy ta nghe khóc
Nghe lỡ đường bay giữa đại ngàn
Ở đâu đó loài chim cánh cụt
Đang âm thầm nghe tiếng vạc rơi đêm…
22-4-2014



Thứ Ba, ngày 08 tháng 4 năm 2014

* Thơ CTC : Huyền thoại Âu Cơ


Cao Thoại Châu
HUYỀN THOẠI ÂU CƠ


Lịch sử, những điều không hiểu được
Cuộc ly hôn đầu tiên của mẹ với cha mình
Mẹ lên rừng ở đầu nguồn nước ngọt
Thương mẹ buồn, mặn chát giữa đại dương

Buổi chia tay mẹ bao nhiêu tuổi
Huyền thoại về người thiếu phụ đang xuân
Mối tình đầu tiên bỗng dưng như thế
Mắt mẹ buồn như con suối trong!

Gỗ đá mẹ theo dòng trôi xuống
Xây lao tù con mẹ nhốt con cha
Tôm cá cũng hai dòng mặn ngọt
Lệ mẹ thành sông biển chia lìa

Lịch sử, bao điều không tận mục
Chỉ nghe truyền tai nọ tới tai kia
Truyền như thế sẽ tam sao thất bản
Sự thật ra sao ai biết được bao giờ

Sống với bao điều không hiểu hết
Buồn quá chăng nói chẳng nên lời
Hay lịch sử chỉ là như thế
Thống khổ hoài miết cũng buông xuôi ?


8-4-2014

Thứ Hai, ngày 07 tháng 4 năm 2014

* Thơ CTC : Chập chờn hư ảnh

Tranh : Đinh Cường












Cao Thoại Châu
CHẬP CHỜN HƯ ẢNH


Tôi bây giờ như cây trống trơn
Lá đã bay theo mùa của lá
Những con chim quen và cả loài chim lạ
Cũng đi tìm líu ríu tận nơi đâu

Đám mây hoang dừng lại trong chiều
Dừng một chút rồi cũng bay đi nữa
Vài con sâu cuộn mình trong lá
E dè như đã tới mùa đông

Trở lại với buổi chiều thành phố
Tìm bước chân bỏ lại trên hè
Tôi tự hiểu qua lời của gió
Có người nào mang dấu chân đi

Và thảng thốt. Bình tâm. Thảng thốt
Không lẽ loài người đã bỏ tôi đi
Một mình giữa chập chờn hư ảnh
Phút phiêu du quên mất lối tôi về…
7-4-2014



Chủ Nhật, ngày 06 tháng 4 năm 2014

* TẢN MẠN : Đi bụi Hà Tiên...hụt


           ĐI BỤI...HỤT (*)

Thời còn dạy học, có lần cho học trò làm luận văn yêu cầu chứng minh “Một cuộc du lịch là ba cuộc du lịch”, qua đó coi thử lũ nhóc hiểu gì về phép tư duy vừa biện chứng vừa trữ tình lãng mạn của cuộc sống “Một phân tích giữa hai tổng hợp”. Và nhiều nhóc ngớ ra viết tầm bậy tầm bạ, có thể do con gái thường ăn hàng giỏi hơn làm luận văn vốn phải vắt một tí trí não cộng với chút lãng mạn. Bây giờ những nhóc ấy đã từng “du lịch” và đã hiểu đề luận của ông thầy ngày đó. Nhưng có muộn không?
      Sáng ngày mai, theo dự kiến sẽ ra đường cao tốc cách nhà khoảng cây số làm một anh chàng Lục tỉnh đợi chuyến xe có Nguyễn Liên Châu ngồi trên đó từ Sài Gòn vớt lên để cả hai cùng làm lại bài luận về cuộc du lịch. Sẽ đi Hà Tiên, chiều qua gọi điện cho các hãng xe gặp bà chủ ngọt xớt anh với em nhưng giá vé cứ chặt 170 ngàn theo lệ! Hơn 300 km mà trả bằng ấy là siêu rẻ, giả sử đeo ba lô đi bộ sẽ thấy ngay cái siêu của chuyến đi. Lại hỏi bà chủ biết khách sạn nào không, được cho một khách sạn nhà nước "rất tốt giá chỉ 150 ngàn" (chính xác 250 ngàn khi hỏi trực tiếp địa chỉ bà chủ cho! Đừng nghe những gì đàn bà nói?). Hỏi có các thiết bị hiện đại không, đáp em chưa vào bao giờ nên không biết!. Chọc một câu, chưa thấy tận mắt sao dám nói liều? Đầu dây bên kia có tiếng cười hích hích nói anh sao khó tánh mà dzui dzẻ thế?
     Một mảnh nhỏ của “cuộc du lịch thứ nhất” hiện ra như vậy, còn hơn 24 tiếng nữa nên chưa biết lúc đứng đợi xe giữa trời liệu có mưa đầu mùa hay không, liệu có nằm cạnh một vị nữ khách nhiều chuyện hay ăn hàng không…và cả trăm mảnh nữa sẽ có vào ngày mai. Đi bụi lần này là do bực mình, thất vọng, ngán ngẩm về niềm tin, đừng bao giờ cho nó làm con chim có đôi cánh lớn. Và cái bực là một mảnh của cuộc du lịch thứ nhất!
     Tới Hà Tiên chả phải vì cái gì khác như Mạc Cửu, Đông Hồ hay thức ăn ngon của địa phương, mà vì biển và một người thầy từng bị đày về đó - nhà văn Doãn Quốc Sĩ, hiệu trưởng trường trung học tại Hà Tiên. Từ đây nếu đủ tiền hai anh em sẽ đi tàu cao tốc ra Phú Quốc, nơi cách nay 7 năm có ra một lần thấy nó cũng không hơn gì một phố huyện. Lần ấy Hội VHNT có đưa một số người đi, ở trong phố chả thấy bãi biển đâu, được đưa đi thăm…khu rừng kháng chiến ngày trước, thăm trại tù binh của VNCH ngày trước…, thăm nhá máy xi măng, ăn tiệc do huyện ủy đãi, chán ơi là chán, khỉ hết chỗ nói!
     Đi Hà Tiên chạnh lòng nhớ Võ Thị Siêng, cô bé học trò láu táu ấy, lớn lên thành hiệu phó chững chạc trầm trầm của một trường trung học ở Pleiku. Trước ngày dẫn học trò và đồng nghiệp đi tham quan có ghé thăm thầy tại Sài Gòn hẹn khi về sẽ ở lại với thấy một ngày! Và rồi, Siêng cùng chuyến tàu nhỏ đi từ Hà Tiên ra một hòn đảo đã vĩnh viễn không quay lại đất liền! Là hồi xưa ấy, Siêng đã nhờ ông bố làm ở nhà in quân đội in miễn phí cho thầy cái bìa tập thơ đánh máy in ronéo. In 100 bản giờ tuyệt tích cũng như người phụ nữ ấy!
     Ngày mai, sáng ngày mai nhưng từ giờ tới đó liệu có gì nữa không? Không đoán, không đợi, cái gì đến cứ đến, nhận một cách thụ động! Met cuộc du lịch là ba cuộc du lịch, nhiều quá lo gì không đủ sức nhận? Chỉ lo tiền không đủ sức có!
------
(*) 10 giờ sáng nay bạn đồng hành gọi cho biết bận đột xuất, hẹn dời lại 1 tuần! Thế là trong mấy ngày có đến 3 cuộc đi xa bị hủy phút chót, thấy mệt bèn nghĩ...thôi có lẽ là điềm chẳng lành, đi có thể chết hoặc bị thương!

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 4 năm 2014

Thơ tranh CTC : Nơi neo đậu yên bình


Làm tranh : Songthy


NƠI NEO ĐẬU YÊN BÌNH 


Tôi là con sông tìm đường ra biển
Mới nghĩ thế thôi sóng đã vỗ trong lòng
Đại lục như chiếc lồng giam hãm
Đàn bồ câu dăm hạt thóc bé con

Tiền kiếp tôi là chàng ngư phủ
Ngày mang lưới đi đêm tối lại mang về
Chẳng cá tôm nào dính vào mắt lưới
Có phải tôi lầm đi lưới đam mê ?

Thuở ấy, nói làm chi thuở ấy
Núi thì cao diệu vợi sương mù
Rất nghịch lý bắt một chàng ngư phủ
Vác búa lên rừng làm gã tiều phu

Thiết nghĩ trần tình thế cũng là tạm đủ
Giờ tôi về biển có nhận tôi không
Ai trả lời giùm câu hỏi đó
Những sóng yên bình trong mắt em…
2-4-2014

* TẢN MẠN : Nhật ký không ngày





NHẬT KÝ KHÔNG NGÀY

  Thỉnh thoảng cũng có những phút thấy yêu cuộc sống, lòng nhẹ nhàng như bãi cỏ buổi sáng mặt trời chưa gay gắt và gió đi qua rón rén như còn biết trọng người khác khi họ vừa thức dậy. Chưa có gì bị quấy nhiễu và cũng chưa gây phiền cho ai điều gì.
     Một mình ở nhà này, chưa phải thành phần già để mọi người dành cho những chăm sóc như một ân huệ với người đang xé những ờ lịch như những chiếc lá vàng cuối mùa thu đa cảm của thời gian. Ở nhà này có hai đứa cháu, tự xếp ngang hàng với chúng trong việc lắng nghe và đặt tên, cháu đặt tên sự vật, ông gọi tên những khái niệm nhập nhòa lẫn lộn trong hành vi. Cháu nhập vào, ông thanh lọc cho vơi bớt để mọi thứ đừng mập thù lù. Trẻ con là phiên bản thô sơ nhất nhưng mạnh nhất của con người!
     Chiều ghé vào quán cà phê. Con bé mang cà phê và muỗng ra, cười nói “Cháu đã mua muỗng rồi đó ”. Chả là hôm trước cà phê mang ra không có muỗng, bị hỏi “Muỗng bán ở đâu, chợ hay siêu thị?” nên bây giờ con bé chọc lại như vậy. Ngó mông lên chiếc cần cẩu đang thi công tòa nhà cao tấng một lúc lại bước vào quầy hỏi “Mía trồng lớn chưa?”, cô chủ hiểu ra cười la mấy đứa mang cà phê quên đường! Muốn nói bằng ngôn ngữ, cú pháp khác mong tránh lối mòn khô khốc. Tại sao không thể vui đùa trong mọi thứ?
      Mắt bị gì đó mà bao tháng nay cứ phải nhỏ hai thứ thuốc, trong đó có thứ tên là Liquifilm Tears tương tự nước mắt, dịch đại là dược lệ. Nhớ lời kể của một giáo viên rằng giáo sư của anh ta ở đại học mỗi khi giảng truyện Kiều là một khi ông ấy…khóc! Bao giờ cũng vậy, ở đâu cũng thế. Anh giáo viên còn kể, một lần thấy mình khóc mà sinh viên không những chẳng khóc theo mà còn cười nhẹ, ông giáo sư mắng “Tổ cha mi, chuyện như vậy mà không khóc”. Nếu kể về tuổi tác thì “cụ” Thúy Kiều nay đã là người của 7 thế kỷ ( Rằng năm Gia Tĩnh triều Minh/), “cụ” đủ tư cách để mắng lại “Tổ cha mi con cá sấu, mần răng khiến mang tiếng để đời? ”.
     Nóng nực và ngột ngạt. Giấc ngủ trưa thành ra không có dù hai chiếc quạt thi nhau đổ gió vào một người, gió càng đổ càng như đang ngồi gần một lò bánh. Thả xe ra phố kèm theo tờ báo. Quán cũng là chỗ nực nội, đọc phải cái tin một thằng con nửa dêm đâm mẹ mấy lát dao chết liền tại chỗ. Nhà có hai lầu đâu phải vì nghèo mà thằng trời đánh làm như có đứa nghiện hút đã làm với người cha chỉ vì mấy chục ngàn nó xin mà không có? Hồi này người bị giết liên tục xảy ra, tình nhân lấy mạng của nhau không phải vì ghen tuông mà vì cái xe của người con gái lỡ trao thân cho tên khốn. Có một sự ức chế cộng dồn từ những cái nhỏ nhặt trong nhà, ngoài đường, nơi công sở nén vào lòng, cộng lại thành sự ức chế thù hận có cơ là bùng nổ?
     Thời trẻ không phải hồi hộp chờ lâu điều gì. Mọi thừ đều đến nhanh khi chưa kịp có cảm giác nôn nóng. Lần đầu tiên trong đời có chờ là chờ kết quả kỳ thi trung học đệ nhất cấp, đứa trẻ còn đang kiêu hãnh thì kết quả đã có và rớt lần ấy! Ngày biệt phái từ lính về ngành cũ chưa kịp nóng ruột đã có giấy cho ra khỏi bộ đồ lính và đôi giày saut nặng trịch đi mãi vừa kịp quen. Về, giã từ lối chào bằng tay và cuồn cuộn thời gian đi nhanh và nhanh vào nhiều nỗi cô đơn như cá vướng vào lưới!
    Vậy mà bây giờ sao cái gì cũng chậm rì rì, những giây phút đợi chờ mòn mỏi mà kết cục có khi là tan hoang! Trong một vài lần ra phố nhìn thấy những đám thợ đang phá một căn nhà, làm cố nhanh để có cái nền trống trơn cho một căn nhà mới từ từ hiện ra. Cái cũ tan hoang chờ cái mới hiện hình. Còn người? Chờ ngày mới, cảnh mới nhưng lại gặp những ngày tháng đã qua, thì chẳng là bực bội ngột ngạt lắm sao?
4-4-2014