Thứ Hai, ngày 26 tháng 1 năm 2015

* TẢN MẠN : Huyền thoại sóng











HUYỀN THOẠI SÓNG

LẠC LONG QUÂN Ở với nàng Âu Cơ sinh ra 100 người con, không thấy nói là trai bao nhiêu gái bao nhiêu có thể thời ấy chưa có khái niệm giới tính. Một hôm Lạc Long Quân bảo nàng là giống tiên ta giống rồng sống với nhau không được, nàng hãy đem 50 con lên núi ta mang số còn lại xuống biển, tuy người xa mà lòng không xa cách, khi buồn nàng cứ gọi ta sẽ đáp lời. Đó là cuộc chia ly huyền thoại và là cuộc chia ly không có nước mắt. Từ ấy không nghe tiếng Âu Cơ gọi.
Cũng từ ấy sóng cứ vỗ ầm ào là huyền thoại về nỗi thắc thỏm trong lòng đàn ông khi đàn bà im lặng.

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 1 năm 2015

+Thơ CTC : Thư cho NA viết từ KBC 4100











CTC
THƯ CHO NA VIẾT TỪ KBC 4100


Trong giấc ngủ thật ngoan của mắt người yêu dấu
xin hãy vỗ về những tan hoang
vỗ về mà thôi
và đừng bao giờ hỏi
đừng bao giờ nghĩ lầm
những giọt lệ như là
máu hồng đổ từ thân thể ta
*
anh thèm khát lời nói yêu em
bằng cặp môi đã nhiều lầm lỡ
những buổi chiều anh nổi điên giận dữ
không biết vì sao thế
bởi chính mình cũng không hay điều đó
anh thèm hát một bài ca
không biết để làm gì
bởi chính mình cũng chẳng cần nghe nữa

em hiểu vì sao anh cần sống hôm nay
giữa khổ đau lăn tăn trên da thịt
những buồn phiền như đồ ăn tráng lòng
mà mỗi buổi sáng trong cơn ngái ngủ
anh nằm nghe đoàn tàu chạy qua
tạt vào mặt những tiếng còi rát buốt
*
anh vẫn sống trong veo như thủy tinh
vẫn soi gương ngày ba bốn lần
nhìn tóc râu chân tay mặt mũi
nhìn cả tiếng thở dài
đang vội vàng lẩn trốn
anh vẫn đong từng chút quê hương
trên bàn tay nhiều kẽ hở

anh thèm yêu hơn làm thơ
bởi làm thơ là chỉ nói cho mình nghe
những khát thèm bất lực
và giữa đám đông vô tình kia
em nâng niu anh như món hàng dễ vỡ
rơi vào trái tim anh
những cô đơn của kẻ làm thơ
tựa vào chính mình mà sống
*
làm cách nào em thấy trong thơ anh
thứ ngôn ngữ đánh lừa và bất lực
em là một người một người nào khác
mang tuổi đến cho anh
quên mang niềm hy vọng
anh dốc ngược đời mình
trên bờ môi em đó.
KBC 4100 tháng 12-1966



Thứ Sáu, ngày 16 tháng 1 năm 2015

* TẢN MẠN : Dạy trẻ hay đầu độc trẻ ?




                     DẠY TRẺ HAY ĐẦU ĐỘC TRẺ ?



    NXB GIÁO DỤC VỪA phát hành truyện tranh lịch sử “Trưng Nữ Vương khởi nghĩa Mê Linh” . Hình bìa vẽ quân Mã Viện cởi truồng đi giày da cao cổ, mặc áo giáp, đội nón sắt kiểu… lính đặc nhiệm Mỹ, bên cạnh đó vẽ nữ binh của Hai Bà mặc váy đỏ vai trần áo hai dây (!) và chú thích rằng: “Thấy khí thế Hai Bà Trưng quật cường, khó bề thắng, Mã Viện liền hạ kế bắt quân sỹ cởi truồng mà giao chiến. Các đội nữ binh của hai Bà trông thấy rất xấu hổ, ngượng ngùng quay đi, nhuệ khí vì thế mà suy giảm rất nhiều...” Mạo phạm và hàm hồ vì đó chỉ là truyền thuyết vì thời ấy ta chưa có chữ viết nên không có bản ghi chép nào và những người làm sách đã đem “râu ông nọ cắm cằm bà kia” vì thực ra trền thuyết kể về cuộc khởi nghĩa của… Bà Triệu chứ không phải Hai BàTrưng (!)
   Nhân truyện tranh này, Thạc sĩ sử học Hà Văn Thịnh giảng viên ĐHSP Huế nhớ lại “Cái “phương pháp cởi truồng” kỳ quặc ấy đã từng kể trên khá nhiều báo chí, truyện phá ấp chiến lược: Đội quân tóc dài đấu tranh không lại với quân lính đàn áp nên nhất loạt… cởi, khiến cho kẻ thù phải bỏ chạy. Hồi nhỏ, tôi được dạy, được nghe hàng chục lần , cười thoải mái đến nỗi lớn lên mới thấy giật mình, lạnh cả xương sống! Rõ ràng, cách dạy, cách kể như vậy là không thể chấp nhận được về mặt văn hóa, đạo đức.”.

    Trẻ con đang phải ăn kẹo bánh nghi là có hóa chất giờ lại “ăn” phải thứ thực phẩm tinh thần quỷ sứ này của Bộ GD-ĐT, tội cho chúng quá! Dạy trẻ hay đầu độc làm ngu trẻ ?


Thứ Tư, ngày 14 tháng 1 năm 2015

* TẢN MẠN : Cái không lạ và cái lạ



CÁI KHÔNG LẠ VÀ CÁI LẠ

TÔI ĐANG SỐNG Ở nơi chuyện gì dù nghịch lý xảy ra cũng không có gì là lạ chẳng hạn như trò gọi là ảo thuật biểu diễn trên VTV nhà ảo thuật uống phải acide phải đi cấp cứu là uống lầm hay ngông hoặc muốn làm nổi mang sinh mạng mình ra chơi và vì sao VTV lại cho một trò kinh dị rủi ro như vậy diễn ra. Tôi đang sống ở nơi chuyện gì không xảy ra cũng không có gì là lạ cái này là cái đã cũ và phổ biến ai cũng có thể thấy không kể ra đây làm gì cho thêm phần quá tải.
     Cái lạ là sao tôi vẫn còn sống trong khi những cái không xảy ra lại tối cần cho cuộc sống của một con người công dân nhà giáo nhà thơ nhà ông nội ông ngoại nhà không phên liếp vân vân và vân vân.

Thứ Ba, ngày 13 tháng 1 năm 2015

* Thơ CTC : Đợi nắng

                







           
           Cao Thoại Châu
           ĐỢI NẮNG


                Đêm, tối quá bao giờ có nắng
                Để hồn tôi hong dưới mái hiên người
                Trời không mưa mà hồn tôi ướt sũng
                Chờ hai bàn tay nhỏ đem phơi
                13-1-2015


* Thơ CTC : Cám ơn và xin lỗi











Cao Thoại Châu
CÁM ƠN VÀ XIN LỖI

Sống từa tựa như một điều giả dụ
gồm những hành vi hỏng tiếp theo nhau
và cũng tự làm phiền trí nhớ
bằng những hình ảnh rất không đâu

Sống là kết những cuộc đời tan nát
và tưởng như hạnh phúc ở trong tay
đối với tôi nhiều kẻ làm như thế
và lòng tôi buồn bực không thôi
(tuy nhiên đó chỉ là điều vô ích
sự kết nhập vừa nói ở trên
và hạnh phúc không là điều có thực
dù ở ngoài hay ở trong ta)

Tôi chẳng sống như người ta phỏng đoán
dù điều gì tôi cũng dửng dưng
và bởi thế, tập quen ngộ nhận
như một niềm đau đớn hân hoan

Tôi là loài đi bằng hai chân
chân trên không và chân dưới đất
nên mỗi bước đời tôi bấp bênh
như tên hề đi trên dây sắt

Tôi là chiếc hầm rất nhiều bóng tối
kẻ bất cần mới dám đi qua
không lẽ nửa đường quay đầu trở lại
dù sỏi cô đơn trải dưới chân và
tôi là chiếc xe bò đã cũ
đường gập ghềnh tôi chở tôi đi
đường gập ghềnh tôi chở tôi về
trên một chiếc xe bò đã cũ

Xin cám ơn người như cám ơn tôi
như cám ơn cuộc đời
đã cho tôi chỗ ngồi để thở
đã cho tôi biết dùng nước mắt
thứ nước mắt không buồn không vui
vẫn hằng hằng chan chứa

Và xin lỗi người như xin lỗi tôi
như xin lỗi cuộc đời
chúng ta sống so le cùng ngôn ngữ
chúng ta sống một đời bấp bênh
và trùng điệp đau buồn
thứ đau buồn không tên để gọi.
Kontum 1969




Thứ Hai, ngày 12 tháng 1 năm 2015

* Thơ CTC : Đối ẩm









Cao Thoại Châu
ĐỐI ẨM

chén của ta đây tràn thêm nữa
thật tràn như bóng tối đêm nay
mười năm hoặc giả lâu hơn thế
ta uống ta như chén rượu đầy

uống cho đến ngày ta hết rượu
thì mời em cạn chiếc ly không
kẻ say nào chẳng ra cường khấu
lấy rượu thay gươm trấn lột mình

em có say vào hồn ta nghỉ tạm
cơn say dài đâu phải một đôi năm
kể chi những nỗi niềm thương hận
những lần ngậm đắng chiếc ly không

này em tỉnh dậy, ta nghe khóc
nghe lỡ đường bay giữa đại ngàn
ở đâu đó loài chim cánh cụt
đang âm thầm nghe tiếng vạc bay đêm
1991



Chủ Nhật, ngày 11 tháng 1 năm 2015

* Thơ CTC : Giăng lưới











Cao Thoại Châu
GIĂNG LƯỚI

Đêm ta ngủ cánh tay làm gối
Mộng thành chim ngại rét chẳng bay về
Kỷ niệm dàn ra thành hào sâu lũy lớn
Trăm nhánh buồn vây hãm bước chân đi

Chăn đơn chiếc che lấy hồn đơn chiếc
Tấm lưới giăng chặn nước qua cầu
Ta cũng cố giăng tìm lấy mộng
Mịt mùng không biết dạt về đâu

11-1-2015

Thứ Sáu, ngày 09 tháng 1 năm 2015

* TẢN MẠN : Ừ thôi có vậy




Ừ THÔI CÓ VẬY!

CÓ THỂ RẰNG TA đã đặt một chân vào bước đường cùng của nguyễn công hoan bởi chưng mỗi buổi sáng ra khỏi nhà cứ phải hỏi ăn gì và lần lượt các thứ ấy hiện ra trong tầm ngắm của ta như các cô chân dài thi hoa hậu nói năng lẩm cẩm lần lượt đi qua đi lại trên sân khấu như đèn kéo quân cho người ta cân đo đong đếm cố nhoẻn cười nụ cười công nghiệp hóa hiện đại hóa cánh đồng mẫu lớn. Điểm danh xong lại hỏi ăn đâu vì rằng mỗi đâu một khác có lần ngồi chờ thịt quay bánh hỏi thì thấy người chủ ăn mặc đã không tươm tất lại vừa làm vệ sanh cho thằng con từ nhà trong đi ra than ôi con người nữ ấy làm chi có chuyện vệ sanh là yêu nước yêu lịch sử bốn ngàn năm văn hiến.
Ăn sáng xong còn ra quán cà phê lại phải hỏi quán nào cho # tâm trạng theo ngày ngày buồn khác với ngày vui yêu cầu một chỗ ngồi thích hợp. Xong cũng 9 giờ bèn phóng xe về nghĩ đến một ngày rỗng tuếch tự hỏi có vậy thôi ư? Ừ thôi có vậy !

Thứ Năm, ngày 08 tháng 1 năm 2015

Thơ CTC : Bài thơ đêm



            Cao Thoại Châu
        BÀI THƠ ĐÊM


Bài thơ này viết ra trong đêm
Em đừng đọc bởi đêm không ánh sáng
Trái tim tôi cũng vừa trở lạnh
Núi non buồn hoa cỏ hoang vu

Trở về sau một chuyến đi xa
Chân rướm máu linh hồn chao đảo
Căn nhà vẫn cửa đóng then cài
Vài vật dụng và mùi ẩm mốc

Bỗng nổi lên một niềm khao khát
Biết làm sao nói hộ điều này
Điều chi đó hóa thành sỏi cuội
Không hiểu vì sao tôi vẫn nắm trong tay
9-1-2015