Thứ Sáu, ngày 19 tháng 9 năm 2014

* Thơ CTC: Có lẽ nào bài thơ anh chết đuối


Cao Thoại Châu
CÓ LẼ NÀO BÀI THƠ ANH CHẾT ĐUỐI


Bài tình đầu anh viết tháng Mười
Tháng của những cơn mưa xối xả
Mưa ngập đường ngập phố
Mỗi con đường thành một dòng kinh
Anh chỉ lo mưa trôi mất thơ mình
Vốn mỏng manh như chiếc lá

Bài tình đầu anh viết trong đêm
Khi loài người không còn trên trái đất
Đó là lúc anh cô đơn nhất
Cảm xúc ùa vào vây trái tim anh
Gây sóng gió một nỗi đời cô quạnh

Bài tình đầu chưa nói yêu em
Không nhớ đã viết gì về một điều có thể
Khi yêu dấu người ta không nhớ
Đã nói gì lúc trao trái tim nhau

Bây giờ sắp vào tháng mưa thảm khốc
Mưa tan tành có thể sập hồn anh
Thành phố đây có thể bị chìm
Lẽ nào thơ anh thành thơ chết đuối…
19-9-2014
  

Thứ Tư, ngày 17 tháng 9 năm 2014

* Thơ CTC : Chạnh lòng mùa thu

Cao Thoại Châu
CHẠNH LÒNG MÙA THU

Áo lại vàng khi mùa thu đến
Dẫu vàng chanh cốm nhẹ nhàng thôi
Để đường tôi leo dốc lên đồi
Không vướng phải một màu không đáng vướng

Tôi về lại thời nhiều hụt hẫng
Dăm chuyện buồn tự đến tự ra đi
Thời trái tim thật nhiều những sóng
Bọt nước tung trắng xóa bờ kè

Thời con tàu rửa sàn sáng bóng
Trên đài cao phần phật cờ đuôi nheo
Sửa soạn ra đi có thể chiều hay rất sớm
Tiếng còi êm thay thế câu chào

Tôi tìm lại thời nhiều mộng tưởng
Có thể đánh rơi trên đỉnh sương mù
Và có thể quên ở mùa nào đó
Nên vàng chanh cốm lúc sang thu ?
16-9-2014


Thứ Năm, ngày 11 tháng 9 năm 2014

* Thơ CTC : Hôm nay ta thử hết làm mình


Cao Thoại Châu
HÔM NAY TA THỬ HẾT LÀM MÌNH

Hôm nay ta không bận về mình
Buông thả hết những lo toan vặt vãnh
Những câu hỏi ăn gì buổi sáng
Thả cho bay tờ giấy gói bánh mì

Không vướng víu những điều không muốn bận
Cát dưới chân giày thắc mắc làm chi
Lên xe và ta thả ta đi
Khi thấy mỏi thả xe về, nằm xuống

Những lần ra đi những cuộc khởi hành
Xấp vé lên những con tàu vô định
Sa mạc hoang vu một thời nóng bỏng
Tuyết như bông rơi trắng đêm hè

Hôm nay rời nhà như một chuyến thăm quê
Tìm gặp lại mùi chùa mùi bến sông mùi chợ
Những thứ không làm phiền chi cả
Không làm đau người không thích đau thêm
11-9-2014


Thứ Tư, ngày 10 tháng 9 năm 2014

* Thơ CTC : Có thể nào đếm ngược thời gian









Cao Thoại Châu
CÓ THỂ NÀO ĐẾM NGƯỢC THỜI GIAN


Những câu thơ không còn đau đớn
Hóa cơn mưa rơi xuống rượu giang hồ
Rượu trong ly cũng vừa nổi sóng
Chiếc ly anh cầm không gió cũng đong đưa

Thức sớm và trời yên lặng gió
Yên lặng mây yên lặng cả trong lòng
Vài cây bút trên bàn như đoàn thuyền nằm bến
Yên lặng và đem lưới ra hong

Những câu thơ mất dần thao thức
Mất dần cay trên mắt của đêm dài
Mất dần mặn trên hàng mi không chớp
Và mất dần nơi chốn để mưa rơi

Rượu thì còn trong chai đầy đó
Đắng cay còn nhạt thếch cũng còn nguyên
Thức sớm nghe tiếng gà vừa gáy
Âm thanh buồn rời rạc xé tan đêm

Và cứ thế đón phần còn lại
Đêm cạn dần như ly rượu đang vơi
Anh phải đếm rượu vơi từng giọt
Chiếc đồng hồ méo mó cả thời gian
3 giờ 25
sáng 10-9-2014

Thứ Ba, ngày 09 tháng 9 năm 2014

* TẢN MẠN : Hương vị cuộc sống



HƯƠNG VỊ CUỘC SỐNG

Hương vị là do ta cảm nhận từ vật chất bên ngoài qua khứu giác và vị giác. Đi qua một phụ nữ tôi nghe mùi thơm từ… da thịt người ấy! Ăn ớt thấy cay… Đã quen từ khi sơ sinh, người ta mất dần ý thức về mùi vị. Cho đến một ngày…
      Năm 1977, ngày trời mưa trút nước, anh em cải tạo chúng tôi phải ban đất từ gò lấp chỗ trũng cho thành ruộng. Lạnh quá và tôi bị xỉu, anh em dìu lên bờ, giấu trong một bụi cây, lấy lá khô làm mền. Chiều, một người cõng về, trùm mền kín mít. Bỗng một bàn tay lùa vào đặt trên tay tôi một vật nóng rát. Củ khoai nướng, tôi ăn luôn cả vỏ, nó thơm và ngọt vô cùng. Đó là hương vị cuộc sống!
     Sau đó ít ngày, bọn tôi vài chục người có mặt ở vùng hoang vu Ấp Bắc nơi chiến tranh vừa đi qua. Người cán bộ nói dân ở đây có thể có phản ứng với chúng tôi vì họ hầu như đều mất chồng mất cha vì chúng tôi! Tối, nghe léo nhéo tiếng đàn bà, nhìn ra thấy một nhóm khá đông nói muốn coi mặt chúng tôi xem hiền dữ thế nào mà ác thế ! Anh em nín thở chờ đợi một tình huống nghĩ là rất xấu, riêng tôi thì nghĩ “Cũng là số phận!”
    Mấy người đó vào, nói cười thoải mái, bảo “Hiền khô à!”, còn bảo quên chuyện cũ đi, người Việt cả mà. Một bà còn chỉ vào người phụ nữ đứng gần tôi, hỏi ông nào chưa vợ ở lại đây kiếm vợ cho. Anh em nghịch chỉ đại vào tôi và tôi “nghe” mùi bùn từ người chị phụ nữ chuyển dần thành một mùi hương quyến rũ. Họ cho chúng tôi một rổ khoai mỡ bốc khói, thứ tôi chưa ăn bao giờ. Nó ngòn ngọt, beo béo như một cao lương vì nó mang hương vị cuộc sống! 


Chủ Nhật, ngày 07 tháng 9 năm 2014

* TẢN MẠN : Qua một đêm sợ hãi



QUA MỘT ĐÊM SỢ HÃI

Toát mồ hôi khi bất chợt – thực ra là bị giấc mơ dựng dậy - thức giấc dù trời mùa này đêm phải có tấm đắp. Là vừa đi trong con hẻm mới trùng tu, nhà cửa khang trang mà bên phải, bên trái toàn là những con chó to như con bò, mặt mày quá dữ tợn. Vốn có tính rất sợ chó ngay cả khi vào nhà một ai có một bầy chó mà chủ nhà vô tâm không xích chúng lại cho nên trong cơn mơ thấy đời sao buồn quá đỗi, cô đơn hết mức. Đi mà bước chân rất lỏng, muốn ù té chạy nhưng sợ làm thế chó sẽ xử lý ngay. Vừa đi vừa nghĩ đến số tử vi nói mình sống rất thọ mà bây giờ tuổi hãy còn ở xa cái mức ấy thì chết sao được? Nhưng là sợ, cái sợ là cái khổ nhất trên đời. Mở mắt thấy mình còn nguyên vẹn bèn nghĩ thoát một nỗi sợ hãi là hạnh phúc!
     Bật đèn, trong vắng lặng của căn nhà một người, nhìn vào cái bình nấu nước thấy phích còn cắm trong ổ, lại toát mồ hôi vì… sung sướng. Thì ra tối nấu nước rồi quên không pha, may mà bình tự ngắt điện, bằng không đêm qua là đêm không vui tí nào! Thoát môt tai nạn chẳng là hạnh phúc sao? Kinh nghiệm là khi đơn thân trong sợ hãi là lúc cô đơn nhất, tuồng như nhân loại không còn thậm chí chưa hề có.
     Mới sáng đã có hai niềm, tin lát ra phố sẽ có thêm niềm nào đó nữa! Nhiều niềm nhỏ đủ thay niềm lớn không có? Như một người đi câu, có lẽ phải đành vậy!

* Thơ CTC : Gửi những miếu đền không hương khói


Cao Thoại Châu
GỬI NHỮNG MIẾU ĐỀN KHÔNG HƯƠNG KHÓI 



Tôi có khu đền trong ngực thiêng liêng
Không khói hương để đền hoang phế
Có những người cắm vội vã
Đi quên không châm lửa bao giờ

Đời có hương mà không có khói
Nghi ngút vào những sớm mai trong
Thành ra đời buồn tẻ
Tiếng chim non chít chít những đêm buồn

Không thể đi tìm một thần thánh khác
Bởi hồn tôi đỏ lửa biết bao mùa
Đã từng nhận những hạt mưa
Bay qua tạt vào ngưng nghỉ

Không thể bỏ đi tìm thánh thần nào khác
Tôi về tự thắp nỗi hoang vu
Tự thắp nén hương không cháy hết bao giờ
Tiếng chim non mỗi ngày chít chít
7-9-2014
  


Thứ Bảy, ngày 06 tháng 9 năm 2014

* Thơ CTC : Nghĩ chuyện mai sau


Cao Thoại Châu
NGHĨ CHUYỆN MAI SAU 



Mai mốt ta lên làm ông cụ
Em chịu làm bà lão tóc đờ-mi?
Nghe tiếng gió  ù ù xa vọng tới
Em có hay ta ra đón em về?

Và mai mốt lên làm ông cụ
Thơ sẽ làm chiếc gậy chống thân ta
Che chắn  cả ngày mưa tháng nắng
Bung ra trông giống một cây dù !
6-9-2014


Thứ Sáu, ngày 05 tháng 9 năm 2014

^ Thơ CTC : Vẫn như người ở dưới quê lên


Cao Thoại Châu
VẪN NHƯ NGƯỜI Ở DƯỚI QUÊ LÊN


Tôi vẫn hiền và nhút nhát
Làm thơ bỏ dấu vẫn chưa xong
Loay hoay tìm một trò chơi khác
Thay cái trò hết sức cô đơn

Vẫn là người đến từ xóm ấp
Đôi chân quen không dép không giày
Bùn nhão nắng hè và gai góc
Bao năm làm rỗ gót chân quê

Em ở thành tôi theo về trên đó
Thấy cây bên đường chạnh nhớ bụi tre
Nhìn ngọn đèn sáng trên cột điện
Bùi ngùi thương tưởng ánh trăng khuya

Vẫn thích tắm ao tắm sông tắm ruộng
Nước đục ngầu trôi được bi thương
Phải đứng dưới vòi sen thành phố
Nước như gai đâm nhức vô cùng

Em ở phố nên tôi về phố
Lang thang cứ nghĩ sống trong tù
Mắt em có chi như mắt người cai ngục
Người tù hiền không đào thoát ra đi!

5-9-2014 

Thứ Năm, ngày 04 tháng 9 năm 2014

* TẢN MẠN : Tiếng trống trường




Suốt thời đi học chưa bao giờ không dốt toán. Chưa bao giờ không trốn học, chưa bao giờ…không quay cóp! Và chưa bao giờ quên tiếng trống trường, bắt đầu từ tiếng trống trường làng…
----------

TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG
     
Trường tiểu học làng tôi là một nếp nhà lợp ngói sừng sững vững chãi, một tầng nhưng từ đất phải đi nhiều bậc thang để vào lớp. Nó cũng như mọi ngôi trường VN thời đó, có một cái trống rất to. Bọn chúng tôi ra vào lớp nhất nhất theo ngôn ngữ truyền từ bao thế hệ này của trống. Nó không chỉ là công cụ báo giờ mà còn gây rộn rã, vang động cả tâm hồn trẻ thơ mỗi buổi sáng ngày nào cũng như ngày nấy, nắng mưa gì cũng như vậy cả. Rồi đời cha gửi lại cho đời con thành thử nhiều thế hệ cứ thế mà chia nhau một thứ tiết tấu âm thanh không thể nào có ở những nơi không phải trường học. Âm thanh ấy theo người mà đi xa, chìm vào ký ức và tôi nghĩ hình như nó cũng chỉ có ở đất nước này.
Ai cũng một thời đèn sách và từ cái tuổi ấu thơ ấy ai mà không được nghe qua thầy mình tiếng trống trường Mỹ Lý của Thanh Tịnh? "Sau một hồi trống thúc vang dội cả lòng tôi...". Tiếng trống khai tâm ngày đầu tiên đi học là tiếng có âm hưởng dài vô tận!
     Về thành phố tiếng trống trường bợt bạt, mai một dần đi. Chuông điện ré lên chạy dọc các hành lang khô khốc lạnh lùng. Thời gian dạy ở ngôi trường tỉnh trước khi về hưu tôi có lúc muốn bưng tai lại khi đứng trên hành lang bất chợt nhìn thấy người cai trường cầm thanh sắt nhỏ tiến về phía cổng, ông ta gõ vào một cái mâm bánh xe hơi!
     Tiếng chuông điện lí nhí chỉ có ý nghĩa vật lý, hồi chuông điện có vẻ lén lút như chỉ sợ vang ra xa quá, cố gói gọn vào sân trường va nghe nào có khác gì chuông điện một công ty? Tiếng kẻng gợi lại chốn lao tù mài tâm hồn người ta như sắt mài trên nền xi măng, ai một lầ bị cách ly đều có cảm nhận này.
     Là thứ âm thanh khi bổng khi  trầm, tròn trịa, ấm áp, khi rộn rã khi vỗ về thủ thỉ, tiếng trống còn gắn với câu “đánh trống bỏ dùi” như một bài học răn đe sự thiếu siêng năng, trách nhiệm…
   Tiếng trống trường là món nợ hết đời cũng không dễ gì trả được!